“Ettore e Andromaca” của Giorgio de Chirico, 1917, đang được lưu giữ trong Phòng trưng bày nghệ thuật hiện đại quốc gia tại Roma. Đây là hai nhân vật chính nổi tiếng của thiên sử thi Iliad, trong chương nói đến cái ôm cuối cùng tại cổng Scee, trước khi người hùng vĩ đại thành Troy đối đầu tay đôi với Achilles của Hy Lạp. Bi kịch của chương này ở chỗ nỗ lực ôm hôn cuối cùng của Hector và Andromache không thành do họ không có chi trên theo ý muốn của số phận. Hector và Andromache một mặt là hình tượng ẩn dụ, mặt khác là hai sinh vật sống bằng xương bằng thịt khao khát có sự tiếp xúc của con người. Sự trừu tượng của hai hình hài này “đóng băng” khoảnh khắc và khiến nó xuyên thời gian, vượt ra ngoài thực tế và tự nhiên để vào một không gian khác là siêu hình học.