Vùng Liguria

Từ Genova chạy theo con đường ngoằn ngoèo dọc bờ biển hướng tới một thung lũng nhỏ chúng ta sẽ bất chợt gặp Dolceacqua, một ngôi làng trung cổ xinh xắn, nơi sừng sững vươn lên lâu đài của dòng họ Doria xưa.

VÙNG LIGURIA

Vùng đất Liguria cổ được hình thành từ thời xa xưa. Vùng nằm giữa núi và biển nên nhiều người dân ở đây có truyền thống thuỷ thủ, từ hàng bao thế kỷ Genova đã và đang kiểm soát những dòng chảy thương mại của Địa Trung Hải, thông thương với Amalfi, Pisa, Venezia và cho tới ngày nay nó vẫn là một trong những cảng sôi động nhất của Địa Trung Hải.

Cristoforo Colombo và Andrea Doria là hai tên tuổi lớn nhất trong danh sách rất dài những người Liguria đã trải một phần lớn cuộc đời của mình trên biển.

Một nguồn lực kinh tế khác của Liguria là du lịch nhờ có khí hậu ôn hoà quanh năm do được dãy Appennini bảo vệ trước những cơn gió lạnh đến từ phương Bắc. Rất nhiều người cao tuổi đã chuyển từ miền bắc xuống để tận hưởng sự ưu đãi của khí hậu.

MICHETTA CỦA DOLCEACQUA

Từ Genova chạy theo con đường ngoằn ngoèo dọc bờ biển hướng tới một thung lũng nhỏ người ta sẽ bất chợt gặp Dolceacqua, một ngôi làng Trung cổ xinh xắn, nơi sừng sững vươn lên lâu đài của dòng họ Doria xưa.

Lâu đài Doria

Người ta đã kể những câu chuyện lạ lùng về lâu đài: một trong số đó kể rằng nó được xây nên bởi một bà phù thuỷ, người đã chỉ huy một bộ tộc nguồn gốc lạ phiêu dạt từ những bình nguyên lạnh lẽo phía bắc châu Âu theo hướng mặt trời dọc theo bờ biển với hy vọng tìm được chốn an cư. Bà phù thuỷ cùng một ông thầy phép đã chọn một trong những động tự nhiên ở vùng núi này để trú ngụ và vị trí đó đẹp đến nỗi họ quyết định ở lại mãi mãi.

Thế nhưng câu chuyện liên quan đến toà lâu đài gây cuốn hút nhất là chuyện về Doria, tên địa chủ cường quyền hách dịch sống vào thời Trung cổ. Hắn đã áp đặt một luật gây căm phẫn lên những cô gái trẻ của vùng: ius primae noctis – quyền được hưởng đêm tân hôn của các cô gái.

Thực hiện quyền hành này, một hôm tên địa chủ Doria sai bọn lâu la áp bức cô gái trẻ đẹp Lucrezia của làng đến lâu đài. Thấy nàng phản kháng mãnh liệt, tên điạ chủ quất roi tra tấn nàng dữ dội cho đến chết.

Vị hôn phu Basso của nàng thề sẽ trả thù cho danh tiết của nàng. Chàng trốn trong một chiếc xe chở cỏ khô cho ngựa và lọt vào lâu đài. Đêm đến, với sự trợ giúp của hai người bạn, chàng lẻn vào phòng của tên địa chủ ô nhục khi hắn đang ngủ và đâm một nhát dao vào cổ họng hắn. Chàng có thể giết hắn dễ dàng nhưng chàng lại không làm thế. Tên địa chủ nhờ vậy vẫn giữ được mạng sống và để tạ ơn đó, hắn tuyên bố trước toàn thể nhân dân trả lại tự do cho họ và không bao giờ lặp lại ius primae noctis.

Đó là ngày hạnh phúc cho tất cả mọi người.

MICHETTA

Các bà các cô tổ chức ăn mừng hồi kết của thứ tục lệ vô đạo này bằng đồ ngọt mang tên michetta. Họ đã mang michetta đến lâu đài cho tên địa chủ với ý nghĩa tượng trưng nhắc nhở hắn rằng tình yêu là một món quà thiêng liêng mà không ai có thể thể đạt được bằng quyền lực rồi quay về làng để tặng cả michetta cho những người đàn ông của mình.

Đó là sự tích của ngày hội, nó được tổ chức hàng năm vào Ferragosto (Hội tháng tám). Trong ngày này những người đàn ông bước trên các con ngõ nhỏ của làng và hô vang: “Michetta, những người phụ nữ!” còn các cô gái thì thò đầu qua cửa sổ tung bánh kẹo với những hình dạng rất đặc trưng (nhưng thực ra họ chẳng tung một cách ngẫu nhiên!)

Mỗi cô tặng michetta cho chàng trai mình thích nhất, vì các cô muốn là người chọn chứ không phải là người được chọn!

ĐĂNG PHẢN HỒI

Xin hãy bình luận!
Xin mời điền tên bạn tại đây