Vùng Lombardia

Milano, thủ phủ vùng Lombardia, là đỉnh quan trọng nhất của tam giác công nghiệp Milano-Torino-Genova. Cùng với Roma và Firenze, Milano còn là một trong những kinh đô thời trang quốc tế và cái nôi của thương hiệu Made in Italy. Đây cũng là nơi tọa lạc Scala, nhà hát Opera thanh thế nhất trên thế giới, với những buổi trình diễn của các nghệ sĩ lừng danh hàng đầu.

Tên của vùng bắt nguồn từ Longobardi, tộc German cổ đến gây dựng cơ đồ vào thế kỷ VI. Vùng nằm ở vị trí địa lý rất thuận lợi, là giao điểm những dòng thông thương giữa Địa Trung Hải và trung tâm châu Âu; chính vì thế mà không quá khó hiểu khi đây cũng là vùng đông dân và phát triển nhất Italia. Số lượng đáng kể các khu công nghiệp của vùng sau thế chiến II đã thu hút hàng triệu dân nhập cư đến từ những vùng phía nam của đất nước.

LỄ HỘI CARROCCIO CỦA LEGNANO

29 tháng 5 năm 1176 là ngày trọng đại trong lịch sử Italia, nó đánh dấu chiến thắng của liên minh chính trị Lombarda trước đế chế Federico Barbarossa (biệt danh từ màu râu đỏ của ông ta), đưa đế chế này về buổi xế chiều và khơi nguồn cho sự phát triển nền văn minh hành chính tự trị (thế kỷ XI-XIII).

Đế chế vươn mình trên vùng lãnh thổ rộng lớn, bao gồm miền trung và bắc Italia ngày nay cùng Đức, Áo, Thuỵ Sỹ, Hà Lan, Bỉ, Slovenia và cộng hoà Séc. Không dễ để điều hoà được những nền văn hoá và dân tộc khác biệt như vậy, và trên thực tế những cuộc giao tranh và nổi dậy để dành lại độc lập thường xảy ra.

Barbarossa trở thành đế vương năm 1552 với quyết tâm xây dựng lại trật tự và sự tuân thủ đồng bộ toàn đế chế. Thế nhưng trong bộ luật chính trị của mình, ông ta chống lại những cộng đồng trung bắc Italia, từ lâu đã được tổ chức như thành phố hoặc nhà nước tự do và không bao giờ muốn công nhận quyền lực của một đế chế vốn thu rất nhiều loại thuế cắt cổ. Vì thế đế vương này đã quyết định can thiệp bằng vũ lực, kéo một quân đoàn hùng mạnh tới Italia để trừng phạt những cộng đồng nổi loạn. Một số cộng đồng do sợ hãi đã quy hàng và quay lại phục tùng, trong khi đó những cộng đồng khác lại noi gương của Milano, gia nhập vào liên minh chính trị Lombardia để bảo vệ bằng mọi giá quyền tự chủ của mình.

Ngày 29 tháng 5 năm 1176 tại Legnano, một thành phố nhỏ cách Milano 20km, đã diễn ra một trận đánh ngắn nhưng ác liệt. Thành quả chưa hiện hữu cho tới khi đoàn Kỵ binh của cái chết của Milano xuất hiện với khẩu hiệu: “Không phải người chiến thắng thì không sống trở về”. Sự cứu viện của họ cho quân đoàn liên minh Lombardia đã mang tính quyết định, Federico chiến bại và buộc phải phục tùng tất cả những đòi hỏi của các cộng đồng.

Đã hơn 800 năm trôi qua nhưng ngày này vẫn nằm trong ký ức lịch sử của người Italia, đặc biệt là những cư dân ở Legnano mà hàng năm vẫn tổ chức những lễ hội rất lớn để kỷ niệm sự kiện xa xưa đó.

Trong một ngày tất cả trở về thời Trung cổ: trên những con đường quanh thành phố diễu hành hơn 1000 hình phúng dụ, 300 con ngựa và 6 con bò kéo Carroccio, một loại xe to và nặng, biểu tượng của sự tự do trong cộng đồng. Mỗi cộng đồng, trong suốt các trận đánh đều có một Carroccio, vừa là trung tâm điều khiển quân đội vừa là biểu tượng tôn giáo; trên thực tế quanh chiếc Carroccio người ta chiến đấu và hy sinh, trên nó người ta cầu nguyện và chỉ huy thế trận. Thời bình Carroccio được giữ trong nhà thờ lớn như một linh vật.

Trong lễ hội Legnano người ta chỉ rước vật thuộc về liên minh Lombarda, đại diện cho tất cả; trên đó có lá cờ trắng với chữ thập đỏ, biểu tượng của một cộng đồng hợp nhất.

Cuộc trình diễn bắt đầu từ sáng với nghi lễ tôn giáo tại quảng trường San Magno, tiếp đến vào buổi chiều là cuộc diễu hành lịch sử: từ mỗi một trong 8 con đường sẽ có một đám rước, chúng sẽ gặp nhau tại quảng trường Carroccio và cùng nhau tiến đến những con phố trung tâm. Một hội đồng rất nghiêm khắc có nhiệm vụ tuyển chọn những trang phục lịch sử, nhạc cụ, vũ khí, đồ trang điểm cho ngựa.

Chiều muộn người ta lại tiến hành Palio với sự tham gia của 8 nài ngựa, mỗi người xuất phát từ một nhánh của quảng trường. Cuộc đua này trên thực tế lại không thuộc về truyền thống cổ, nó được đưa thêm vào, có lẽ là bắt chước Palio ở Siena, để làm cho ngày lễ có thêm nhiều cảm xúc.

BAGOLINO

Đây là một trung tâm nhỏ của thành phố Brescia, nổi tiếng về công nghiệp gỗ và một carnevale thực sự nguyên bản, trong đó có 2 nhân vật chính không thể thiếu: Mặt nạ và Múa truyền thống.

Từ mùng 6 tháng 1, lễ Epifania, cho tới kết thúc carnevale, những người mang mặt nạ đi một mình hoặc theo nhóm nhỏ khắp trung tâm, tái hiện phong tục của những người trẻ tuổi xa xưa, mà vào thời điểm này trong năm các chàng trai đều đeo mặt nạ đến thăm những vị hôn phu đang làm việc.

Ngày nay tập tục không bị thay đổi nhiều lắm, những người dân ở Bagolino, cả đàn ông và phụ nữ, hoá trang để không ai có thể nhận ra rồi đi lòng vòng đùa giỡn đủ kiểu mà không bị ai chống đối, vì theo một ngạn ngữ cổ “Trong lễ hội Carnevale mọi trò đùa đều có giá trị”.

Phục sức hoá trang được chăm chút đến từng chi tiết nhỏ vì trò chơi sẽ càng vui hơn nếu người hoá trang không bị nhận ra. Thế nên cũng phải rất để ý đến giọng nói, cử chỉ, dáng đi. Tất cả mọi người đều ăn mặc theo kiểu nông dân, dưới chân họ mang đôi guốc gỗ hết sức bất tiện và gây ồn ào. Họ vào từng ngôi nhà, nơi được chào đón hết sức niềm nở thân ái và ai ai cũng được mời loại đồ ngọt đặc sản của vùng cùng một ly rượu vang ngon.

Nhưng những người múa thì trảy hội theo cách hoàn toàn khác: trong những ngày cuối của Carnevale, từ sáng đến tối, người ta nhảy múa theo 24 điệu khác nhau, trên nền nhạc đệm ngọt ngào và gợi cảm cha truyền con nối từ thế kỷ XVI của tam tấu violin-ghita-contrabbasso. Cả những người nhảy múa và nhạc công cũng rất chăm chút đến trang phục, nhưng ngược lại với những người mang mặt nạ, họ phục sức theo mốt của thế kỷ XVII. Những người múa đơm trên mũ những vật nhỏ bằng vàng (khuyên, vòng,…) mượn từ bạn bè và người quen, họ quan niệm rằng điều đó mang lại may mắn tới người cho mượn và người mượn.

Cuối lễ hội các vật được trả về cho chủ nhân. Những người mượn đồ sẽ cùng người chơi violin Stradivari Antonio đứng trước nhà chủ nhân của đồ trang sức vàng bạc đó hoặc dưới cửa sổ của một vài cô gái xinh đẹp.

Thời gian diễn ra carnevale ở Bagolino rất lạnh, nhưng hầu như không ai cảm thấy điều đó, bởi niềm hứng khởi và vài ly rượu vang sẽ làm nóng lên cơ thể và tinh thần của họ!

Để bày tỏ ấn tượng trước người dân Bagolino về lễ hội này, chúng ta có thể nhớ đến câu ca dao: “Dopo le sante feste de Nadal, le santissime de Carnaval”!

* Stradivari Antonio người thợ đàn rất nổi tiếng ở Cremona. Ông đã làm 400 cây violin với âm thanh không thể bắt chước và giá cả cao ngất mà hầu hết mọi người không thể với tới. Sở hữu một cây đàn của ông là ước mơ của mỗi nghệ sỹ violin.
Luna

ĐĂNG PHẢN HỒI

Xin hãy bình luận!
Xin mời điền tên bạn tại đây